KÝ SỰ

Ru em bình yên nhé!

20914634_843921062440315_3777287924121942233_n
Hoang Hiep
Written by Hoang Hiep

Tôi vẫn nhớ về em trong những đêm thu dịu nhẹ gió heo mây. Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng, tôi bắt gặp trong phố thị ồn ào, tôi như kẻ không kiểm soát được lý trí theo em chỉ để ngắm mãi, kẻ suy tư thẩn thờ bởi trái tim gây dại và say nắng, nhớ lại khoảng khắc vô định tôi thấy mắt mình ươm ướt, cay xòe đi.
Gió luồng qua khe cửu nhỏ, mắt kẻ mơ mộng đăm đăm nhìn xuống đường phố.
Ngoài kia gió thổi bay nhẹ qua làn tóc cô gái ấy, cô gái trẻ có dáng mảnh mai và làn da nâu xạm, em thích cột tóc đuôi gà, mặc quần jean và đôi giày cao cổ cá tính. Em bướng bỉnh nhưng chẳng giấu được vẻ nhẹ nhàn khi ở bên tôi, đôi má em ửng hồng những lúc e thẹn, cái cúi đầu cho cái cuối đầu tủm tỉm làm tôi khó quên em. Tôi vẫn tự hỏi liệu em có yêu tôi hay là chỉ riêng tôi cảm nắng em đơn phương.
Em của tôi thích lang thang giữa những ngày tháng như một kẻ chẳng bận tâm với cuộc sống rối ren giữa muôn màn sợi tơ, vì vô tình hay hữu ý cuộc đời săn bắt vào mình.

Em thích rong rủi giữa mùa gió lộng, giữa đêm khuya hay mờ sáng, em thích đặt bước chân trên những con đường xa lạ mà có thể chẳng có lần thứ hai quay lại, và trong cái sự lang thang của mình em luôn đặt trái tim cái hứng khởi để sẵn sáng vác ba lô lên đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì để thỏa mãn tuổi trẻ cuồng dại.
Em thích biển lắm, em thường nhõng nhẽo đòi đi ra biển để kịp ngắm hoàng hôn rực rỡ. Kỉ niệm những đêm dài trên biển, ám ảnh tôi trong giấc ngủ, tôi vẫn nhớ màu mắt nâu em nhìn đăm chiêu như thả hồn mình những đợt sóng, em thích tiếng vỗ song vào thành đá cô đơn và tiếng lá dừa khô xào xạc trong gió.
Em nói, đời người hữu hạn chẳng biết bao giờ  có ai say ngất vì thiết đi, ngồi ngắm những câu chuyên xưa đã in sâu vào ký ức, em thích nghịch cát và vùi tôi xuống chỉ còn nửa cái đầu, có khi làm tôi khó thở nhưng tôi cần niềm vui từ em, chỉ là tôi cần em thế thôi, em thích vùi mình dưới làn cát ẩm để cảm nhận sự nhẹ bao bọc của mẹ thiên nhiên.

Cuộc sống này răm rối thật, còn em hài lòng với cuộc sống không cam kết, em đến và đi với mơn trơn qua cuộc đời tôi vậy. Em chẳng bao giờ nhắc với tôi những câu chuyện buồn, khổ hạnh trong cuộc đời em. Em chỉ cười hằng giờ với những câu chuyện hài hước, lãng mạn em đọc được.
Tôi chẳng tin trong em một khoảng trống rỗng hay hoàn toàn lạc quan về cuộc sống. Em nói cần sự lắng nghe và để mặc cho những khuyết điểm lạc trôi qua. Em giấu đi cảm xúc bên trong, em giấu tôi sự thật kinh hoàng về cuộc đời của em. Và rồi tôi biết những thứ thuộc về riêng em, thuộc về một mình em.
Em đi rồi nhưng tôi vẫn theo dõi em trong những khoảng khắc của sự tưởng tượng, mơ hồ trong chính giấc mơ của mình.

Tôi không đủ mạnh mẽ, cứng rắn để quên em, ban ngày tôi vùi đầu vào việc của công ty, đêm đến những cảm xúc ùa về. Tôi chợt nghĩ người ta buồn thương vì rơi lệ.
Với tôi tuổi trẻ giống như một cơn mưa, cho dù bị cảm nhưng vẫn muốn quay lại để lại ướt thêm một lần nữa.
Hạnh phúc chưa vội về che lấp những khoảng khắc cô đơn quạnh vẻ của đêm dài phải không em? Cô gái ơi hãy ngủ yên giấc nhé!

Photo: Mộc Lưu

About the author

Hoang Hiep

Hoang Hiep

Xin chào các bạn! Tôi là Hoàng Hiệp, người sáng lập ra Chudus tôi rất thích chu du và viết lách, hiện tôi đang sinh sống và làm việc tại Sài Gòn.
Tôi mong muốn giúp bạn nói riêng và người Việt nam nói chung có thể tự tin du lịch bụi, tận hưởng cuộc sống và khám phá, trải nghiệm những điều thú vị. Rất vui nếu blog này giúp ích cho mọi người. Và cũng rất vui có thêm những người bạn mới. Nếu bạn cần tư vấn xin liên hệ:
Điện thoại: 0942 132 699
Facebook: Hoang Hiep Chu Du