ĐIỂM ĐẾN

Review phượt Tam Đảo – Thác Ba Ao

17499393_1911582589076672_2943180426410067287_n
Hoang Hiep
Written by Hoang Hiep
Cũng tại hôm đó ông rời mưa làm cho cái ý tưởng leo Hàm Lợn của chúng tôi bị đổ bể nên nhất quyết là phải đi chơi ngày hôm đó. Ý tưởng bộc phát khi các con bệnh lơn cơn … Tam Đảo mù sương dù trước đó trong mấy đứa có vài đứa chẳng biết đã từng tá túc lên đó bao nhiêu lần tới lúc phát ngán rồi nhưng đúng như cái khẩu hiệu sến sẩm “ đi đầu không quan trọng, quan trọng là đi với ai, đồng bọn của ta như thế nào “ Cái kiểu điên đồng đều và có chọn lọc. 4 đứa con gái trên 2 con ngựa sắt rồi sau đó sát nhập thêm một iem zai, cái kiểu chưa bao giờ gặp nhao mà cứ như là quen lâu lắm rồi ko bao giờ nhìn thấy điểm ngại ngùng ở cái lũ điên có chọn lọc này.
Chúng tôi hẹn nhau hướng cầu Nhật Tân lúc 6h Tối và xuất phát về hướng Vĩnh Yên, theo biển chỉ dẫn trên đường chúng tôi rẽ Tam đảo khi trời đã tối. Vì không dự định đi trước đó, thêm lúc xuất phát Hà Nội thấy nóng phát hờn nên chúng tôi không chuẩn bị áo khoác quá ấm sau hơn 1h đồng hồ ngạy trên đường chúng tôi cũng tới được chân Tam Đảo, bắt đầu có cảm giác gai lạnh và tôi có một nỗi khổ đó là cận mà quên đem theo kính. Cái cảm giác ôm cua đổ đèo mà căng mắt ra nhìn trong cái màn đêm tối tăm ấy là tôi không thể nào đi nhanh được.
10305046_1476071239294478_4799410717893112373_n

Tới Tam Đảo rất nhiều lần nhưng đó là lần thứ 2 tôi tự mình lái con ngựa sắt của chính mình phi trong đêm tối lên Tam đảo… cảm giác cũng phê phê khi lâu lắm ko được cầm lái đi xa. Sương mù bắt đầu xuất hiện trước mặt nhưng không quá dày, chỉ có chút xíu và càng lên cao khiến cho tôi với con bé đi cùng run lên vì lạnh, gió rít liên hồi, hai hàm răng va vào nhau lập cập, tôi vẫn phải cố gắng giữ vững tay lái để chạy cho chuẩn. Cảm giác nhìn thấy Tam đảo trên cao trong ánh đèn với làn sương mờ ảo thật tuyệt vời làm sao. Cuối cùng thì sau 2h chạy xe máy chúng tôi cũng tới được nơi chúng tôi cần đến. Tam đảo bây giờ khác hơn xưa, hiện đại hơn… cảm giác như chúng tôi đặt chân tới Sapa vậy. Tôi gọi đó là Sapa hóa vì mọi cái thiết kế, xây dựng chẳng khác nào Sapa. Tôi có cảm giác tiếc cho một Tam Đảo đơn thuần với dãy chợ nhỏ lấp lánh ánh đèn mờ ảo khi vừa chạm chân lên đến nơi giờ đã được thay bằng một khuân viên tam giác và lác đác vô số các công trình đang xây dựng dở dang bụi bặm…
17426296_1910908925810705_7507808521921255504_n

Việc đầu tiên chúng tôi làm khi tới nơi là tìm một chỗ nghỉ, vì không có dự định nên chúng tôi không đặt trước. Hôm đó cũng là cuối tuần nên Tam Đảo thực sự rất đông, mỗi lần cuối tuần thì chi phí khách sạn nghỉ ngơi ở đây rất đắt . Bình thường giá phòng các khách sạn bình thường giá cũng chỉ từ 250k – 350k/ phòng cho những khách sạn đẹp thì ngày cuối tuần giá phòng ở đây lại giao động từ 350 – 1tr500/phòng. Chúng tôi gọi là cũng có chút kinh nghiệm đi bụi nên với thao tác tìm kiếm google chúng tôi tìm được một khách sạn trên cao phía cổng trời đi lên Vườn Quốc Gia Tam Đảo với giá 350k /phòng. Tối và gió mạnh rít run cầm cập cộng thêm sương mù khiến cái chỗ chúng tôi ở nó trở nên ma mị và sởn gai ốc. chúng tôi bỏ xe bên dưới và đi theo chị chủ nhà lên hướng cầu thang phía trên 2 ngồi nhà xây theo kiểu biệt thự trên đỉnh ngồi…dù tối những chúng tôi cũng cảm giác được 2 ngôi nhà nối liền nhau trên đỉnh đồi này đã được xây từ rất lâu. Cất đồ chúng tôi chia theo 2 nhóm với 3 người đi bộ và 2 người chạy xe máy. Thực ra khi lên đây cũng theo thói quen những lần trước. tôi gọi cho anh chủ quán mà trước đây khi lên tôi vần hay qua đó ăn để tìm xem khi bây giờ không con khu chợ anh chị ấy đang bán hàng ở đâu, đi được một còng chúng tôi cũng tìm được đến nơi.
17458114_1908672319367699_23134367854244372_n

Ai ai cũng vậy có lẽ khi bước chân đến Tam Đảo nhất định phải ăn món gà nướng với Cơm Lam. Thực đơn tối đó của 5 đứa chúng tôi là 1 con gà nước to tới giá 350k/con, 1 nồi lẩu gà, 05 ống cơm lam và 1 đĩa su su xào tỏi, thực ra thì với không khí lạnh như thế này con gì thích hơn ngoài việc tự cầm tay xé con gà nước, xì xụp bên nồi lẩu nóng và dăm ba câu chuyện hài hước của đồng bọn. Chúng tôi chẳng biết từ bjo lại nói cho nhau nghe về cảm giác khi bước vào ngồi nhà nơi chúng tôi trú chân… mà thực ra có lẽ là dọa nhau của những đứa thần hồn nát thần tính nơi Tam Đảo mờ sương ma mị như thế này. Bé đi cùng tôi sợ ma tới mức đòi đi chỗ khác kiếm chỗ ở khác, chúng tôi kiếm chị chủ quán ra tám chuyện và hỏi về ngôi nhà đó và cuối cùng là để an ủi tinh thần của các bé chị chủ cho mỗi đứa một củ tỏi to đùng :v :v :v (p/s: một lũ sợ ma). Chúng tôi rời quán ăn cũng khá khuya để về chỗ nghĩ choén mớ hoa quả mà chúng tôi xách theo khi xuất phát, tôi chở bé em mà nó sợ, vừa đi vừa kêu mình …tụi kia đâu, sao em chẳng thấy mọi người đâu… sương mù dày, càng lên cao gần chỗ nghỉ gió càng mạnh và rét vậy mà nó cứ đòi tôi chờ bọn kia “ :v :v :v “ (p/s: đi với đứa sợ ma cũng vui phết ). Sở dĩ cái chỗ này hút hồn chúng tôi vì khung cảnh khi chúng tôi hướng mắt ra xa là cả một khung trời lung linh bảo trùm là Thị trấn Tam đảo lung linh trong ánh đèn mờ sương. Tôi nhớ là cái chỗ cổng trời này người ta hay lên săn mây… và sáng mai ngủ dây nếu chúng tôi may mắn sẽ nhìn thấy biển mây bồng bềnh kèm theo cả Tam Đảo xanh mướt trong sương sớm se se lạnh.
17492507_1911948042373460_2420358563525845323_o
                                    Hình ảnh nhìn từ chỗ nghỉ khi chúng tôi bước ra cửa
Và không bõ công chúng tôi, sáng sớm tất cả chúng tôi mắt tròn mắt dẹt hú hét khi mở mắt lao ra khỏi cửa là nhìn thấy khung cảnh phía trước thật bình yên và chẳng các nào tiên cảnh.
Mỗi đứa mỗi cảm xúc khiến chúng tôi nấn ná chụp ảnh rất lâu mà không thể rời đi khỏi chỗ đó. Có lẽ Tam đảo thời điểm bây giờ đây là góc view hoàn hảo nhất con xót lại khi vô số công trình xây dựng dở dang và bụi bặm phía dưới.
17545307_1911949059040025_5429763213244221871_o
                                                     photo : Hahuy
Chúng tôi nhờ được một anh photo dễ mến chụp cho cả 5 đứa một bức ảnh xinh lung linh sau đó chúng tôi nhường lại chỗ dễ thương ấy cho anh chị chụp ảnh. Chúng tôi di chuyến xuống trung tâm Tam đảo ăn sáng với món bánh cuốn và phở với giá 35k/ người sau đó đáp ứng nhu cầu của một vài thành viên chưa được lên quán cà phê mang tên “Gió” đông đúc, chân hẹp và chờ mỗi ly cà phê có khi mất tới 30p – 1h…. Tạt qua quán thấy góc nhỏ xíu mà không biết bao nhiêu người… tôi phục vụ cơn bệnh của mình bằng việc chạy vào mua 2 ly cà phê đen đi … sau đó chúng tôi kéo nhau di chuyển lên bên trên theo hướng tháp truyền hình. Tôi càng lên cao càng cảm thấy tiếc cho một Tam Đảo xưa cũ, khác với trước đây ở những địa điểm như thế này chúng tôi nhìn toàn cảnh Tam Đảo đẹp xinh nhưng bây giờ thay vào đó là một Tam Đảo trơ trọc, chẳng con những luống su su xanh mướt, chẳng còn những ngồi nhà nhỏ xinh, chẳng còn góc chợ cũ bình yên mà thay vào đó là những công trình xây dựng dở dang, tanh bành như một khu công nghiệp đang được tái xây dựng lại. Chúng tôi chẳng nấn ná mà xuôi được đi xuống dưới trong cảm giác thất vọng tràn trề…. dừng lại ở một bức tường còn chút cũ kĩ của Tam đảo là chút rêu xanh … không biết bjo nó mới lại bị đập đi xây mới lại . chúng tôi tranh thủ cùng đồng bọn chụp những kiểu ảnh kỷ niệm điên rồ .
17553535_1911952619039669_4984237182406661154_n
                                                   Những trò lố khi đi cùng đồng bọn
Chúng tôi rơi đi hướng về phía nhà Thờ bởi vì tôi có hẹn bạn gặp mặt tại nơi này. Thực ra thì cũng chẳng muốn tới nơi đó bới Nhà Thờ Tam Đảo bây giờ không còn như trước đây… cổ kính và xinh đẹp thay vào đó nó đã được sửa chữa và xây dựng những bờ tường cao và mới…thực sự thì đó là điểm thất vọng thứ 2 và tiếc nuối của tôi về Tam Đảo xưa và nay…
Chúng tôi nhanh chóng rời Tam Đảo khi hội ý xong về địa điểm tiếp theo khi mọi người thống nhất là theo Tôi đi Thác Ba Ao, nói thật thì cái nơi đó trước đây tôi đã đi một lần và chỉ nhớ đường theo cảm giác . Xuống chân Tam đảo, chúng tôi chạy theo đường cũ một đoạn được ngắn sau đó chúng tôi rẽ hướng về phía Đại Lải … khi chúng tôi rẽ vào theo cảm giác đường của tôi sau đó chúng tôi dừng lại mua đồ ăn trưa nhẹ nhàng và tiếp tục chay theo cái cảm giác mơ hồ của tôi, và cuối cùng chúng tôi lạc đường vì tôi nhớ sai ngã rẽ…. Lạc khoảng 6km thì cũng tôi hỏi đường sau đó phải quay lại và rẽ một đường khác. Công cuộc mò đương hỏi han khi mà hỏi chẳng ai biết cãi nơi đó ở đâu. hõi mai thì cũng có người biết và chỉ đúng đường, sau một hồi mò mẫm thì chúng tôi cũng đi đúng hướng. Chạm mặt chúng tôi là một con đập lớn nước trong xanh, chúng tôi tiếp tục hỏi được vào nơi mà chúng tôi muốn đến, mọi người ai cũng nói là còn xa lắm đi vô đó sẽ tới tối chưa ra được , thời gian lúc đó cũng đã là 13h nhưng chúng tôi vẫn quyết định chạy tiếp và… đúng là ông trời không phụ lòng người khi chúng tôi vượt qua một đoạn được xấu, xóc lộn ruột thì chúng tôi đứa nào đứa ấy há hốc mồm miệng, ngỡ ngàng khi trước mắt là một khung cảnh nên thơ và mát mắt với bạt ngàn cánh đồng cỏ bằng phẳng, xa xa là măt hồ nước trong xanh và vài con trâu đang gặm cỏ ….
17626503_1911958762372388_356321779856775623_n

Chúng tôi quyết định dừng chân tại đây, trải khăn và píc níc thôi các bạn ah và thì phí cái khung cảnh tự nhiên của tạo hóa này quá. Bắt đầu những trò diễn lỗ để chụp choẹt của lũ bạn với khẩu hiệu “ hãy điên theo cách của riêng mình” . cứ như vậy chúng tôi miệt mài bên nhau mãi mà không thấy chán, đâu đó có chũ chó dễ thương ra diễn cùng như đã thân thiết từ rất lâu rồi .
17620251_1911960852372179_6492878322650906279_o
Mỗi người trong chúng tôi đều không muốn rời đi nhưng thời gian không cho phép, trước khi vào đây chúng tôi còn phát hiện ra một nơi tuyệt vời nữa và chúng tôi cần ánh sáng để chụp ảnh lưu niệm. Chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ và rời đi trong sự tiếc nuối với suy nghĩ là nhất định sẽ quay lại trong một ngày không xa để hoàn tất chuyến hàng trình còn dang dở.
Di chuyển ra ngoài không xa các bạn sẽ rất ngỡ ngàng khi nhìn thấy cánh đồng lúa bao la bát ngát với một màu xanh mướt. Cái đẹp ở đây là Con đường bê tông thẳng tắp cắt ngang cánh đồng lúa bao la với một bên hướng xa là đồi núi và thấp thoáng vài ngồi nhà nhỏ, bạn sẽ thấy một khung cảnh tuyệt vời và bình yên khi nhìn thấy nó.
17457451_1911961735705424_2598830671768635966_n
                                                       Một góc của cái không gian nên thơ ấy
Bạn nghĩ thế nào khi về chiều, vài cơn gió nhè nhẹ bạn bước qua con đường này với không khí bao phủ xung quanh bạn là hướng lúa thơm nồng ???
17621675_1911962302372034_8221213922885450590_o
                                                      Chỉ có thể là lũ bạn thân
Chuyến đi phượt nào cũng phải kết thúc, chúng tôi phải trở về với bộn bề công việc và một mớ rắc rối của cơm áo gạo tiền … những nếu có thời gian chúng tôi sẽ lại thăm bạn.
Phương Miêu

About the author

Hoang Hiep

Hoang Hiep

Xin chào các bạn! Tôi là Hoàng Hiệp, người sáng lập ra Chudus tôi rất thích chu du và viết lách, hiện tôi đang sinh sống và làm việc tại Sài Gòn.
Tôi mong muốn giúp bạn nói riêng và người Việt nam nói chung có thể tự tin du lịch bụi, tận hưởng cuộc sống và khám phá, trải nghiệm những điều thú vị. Rất vui nếu blog này giúp ích cho mọi người. Và cũng rất vui có thêm những người bạn mới. Nếu bạn cần tư vấn xin liên hệ:
Điện thoại: 0942 132 699
Facebook: Hoang Hiep Chu Du